Từ nỗi lo của một người cha, Hàn Quốc đặt bài toán chăm sóc người khuyết tật khi cha mẹ không còn

Từ nỗi lo của một người cha, Hàn Quốc đặt bài toán chăm sóc người khuyết tật khi cha mẹ không còn

Hình ảnh giúp hiểu rõ bài viết

Lời cam kết về một cuộc sống không bị bỏ lại

Ai sẽ chăm sóc con khi cha mẹ qua đời? Với những gia đình có người khuyết tật cần hỗ trợ thường xuyên, đây không chỉ là nỗi lo tuổi già, mà còn là câu hỏi về từng bữa ăn, giấc ngủ và sự an toàn của con trong tương lai. Tại Hàn Quốc, câu hỏi ấy trở thành trọng tâm thông điệp của Tổng thống Lee Jae-myung về trách nhiệm chăm sóc của Nhà nước, sau khi một người cha đơn thân nuôi con tự kỷ hơn 20 năm qua đời.

Trong bài đăng trên mạng xã hội X ngày 10, ông Lee cho biết chính phủ đã công bố các biện pháp liên ngành hỗ trợ người khuyết tật phát triển. Những hướng hỗ trợ được ông nhắc đến gồm chăm sóc tích hợp 24 giờ cho nhóm có mức độ khuyết tật nặng nhất, mở rộng việc tham gia hoạt động ban ngày và tiếp tục củng cố cơ chế giám hộ công. Điểm chung của các biện pháp này là bảo đảm cuộc sống không bị đứt quãng khi gia đình không còn khả năng chăm sóc.

Thông điệp đáng chú ý không chỉ nằm ở thời lượng phục vụ. Tổng thống Hàn Quốc đặt mục tiêu rằng ngay cả khi cha mẹ không còn bên cạnh, người con vẫn không bị bỏ lại một mình và có thể duy trì một cuộc sống bình thường. Đây là cách tiếp cận vượt ra ngoài hỗ trợ trước mắt: chăm sóc phải gắn với sinh hoạt hằng ngày, sự tham gia xã hội và bảo vệ quyền lợi lâu dài.

Người cha gọi con là Peter Pan

Cam kết của ông Lee được đưa ra trong lời tưởng nhớ ông Jeon Gyeong-cheol, người một mình nuôi con trai có tình trạng tự kỷ nặng suốt hơn hai thập niên. Ông Jeon gọi con là Peter Pan. Sau khi được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối và trải qua thời gian chống chọi với bệnh tật, ông qua đời ngày 5. Theo thông điệp của tổng thống, điều ông vẫn lo lắng đến cuối đời là tương lai của người con.

Peter Pan là nhân vật văn học quen thuộc với hình ảnh một cậu bé không lớn lên. Trong câu chuyện này, cách gọi ấy mang tình cảm riêng của người cha dành cho con, và cụm từ người cha của Peter Pan được ông Lee dùng để nhắc đến ông Jeon. Tuy nhiên, đây không phải khái niệm y khoa. Người tự kỷ vẫn trưởng thành theo tuổi và cần được nhìn nhận với đầy đủ phẩm giá, quyền lợi của mình, dù có thể tiếp tục cần hỗ trợ chuyên sâu trong cuộc sống.

Ông Lee khẳng định sẽ không quên nỗi lo về ngày mai của người con mà ông Jeon mang theo đến những giây phút cuối cùng. Ông cũng nhìn nhận tâm trạng ấy có lẽ không khác nỗi lòng của nhiều cha mẹ có con khuyết tật. Từ một lời chia buồn, thông điệp chuyển sang câu hỏi chính sách: làm thế nào để tương lai của người cần chăm sóc không hoàn toàn phụ thuộc vào sức khỏe và tuổi thọ của cha mẹ?

Ba phần hỗ trợ cho ba nhu cầu khác nhau

Để hiểu những biện pháp được nêu, cần phân biệt khuyết tật phát triển với cách gọi chung về mọi dạng khuyết tật. Trong hệ thống chính sách Hàn Quốc, nhóm này chủ yếu bao gồm người khuyết tật trí tuệ và người có rối loạn phổ tự kỷ. Nhu cầu hỗ trợ giữa các cá nhân rất khác nhau. Không phải ai thuộc nhóm này cũng cần người chăm sóc liên tục, và chẩn đoán tự kỷ không tự động đồng nghĩa với việc không thể sống tự lập.

Trong thông điệp của tổng thống, chăm sóc tích hợp 24 giờ được xác định dành cho nhóm khuyết tật phát triển ở mức độ nặng nhất. Cần giữ đúng giới hạn này, tránh hiểu rằng Hàn Quốc cam kết cung cấp cùng một chế độ chăm sóc suốt ngày đêm cho tất cả người khuyết tật phát triển. Bản tóm tắt thông tin hiện có cũng chưa nêu tiêu chí đánh giá cụ thể, số người được tiếp nhận hay cách bố trí từng loại dịch vụ.

Hai hướng còn lại giải quyết những nhu cầu khác. Hoạt động ban ngày liên quan đến việc duy trì nhịp sinh hoạt và tham gia đời sống ngoài gia đình; giám hộ công hướng tới hỗ trợ về mặt pháp lý trong những trường hợp cần thiết. Việc đặt ba phần này cạnh nhau cho thấy chăm sóc không thể chỉ được hiểu là có người trông nom. Một người còn cần hoạt động có ý nghĩa và cơ chế bảo vệ quyền lợi của mình.

Chăm sóc 24 giờ không chỉ là kéo dài ca trực

Với gia đình có người cần hỗ trợ chuyên sâu, dịch vụ chỉ hoạt động một phần trong ngày khó giải quyết toàn bộ nỗi lo khi người chăm sóc chính vắng mặt. Nhu cầu có thể phát sinh buổi tối, ban đêm hoặc vào lúc gia đình gặp biến cố. Vì vậy, hướng hỗ trợ 24 giờ có ý nghĩa ở khả năng duy trì sự liên tục, thay vì để người sử dụng và thân nhân phải tự xoay xở giữa những khoảng trống dịch vụ.

Tuy nhiên, thông điệp chính trị chưa đủ để xác định chương trình sẽ vận hành ra sao. Chưa có thông tin trong nguồn được cung cấp để kết luận chăm sóc sẽ diễn ra tại nhà, trong cơ sở chuyên biệt hay thông qua kết hợp nhiều hình thức. Cũng chưa thể suy ra mức hỗ trợ tài chính, thời gian chờ hoặc mức độ bao phủ thực tế. Những nội dung này cần được làm rõ bằng hướng dẫn và kết quả triển khai.

Về mặt thực hiện, chăm sóc liên tục đặt ra yêu cầu về nhân lực, phối hợp dịch vụ và hiểu biết nhu cầu riêng của từng người. Thay ca không nên đồng nghĩa với mất thông tin về cách giao tiếp, thói quen sinh hoạt hay những yếu tố có thể gây căng thẳng. Đây là các tiêu chí để theo dõi chất lượng chính sách, chứ chưa phải những kết quả đã được xác nhận từ lời cam kết của tổng thống.

Hoạt động ban ngày và giám hộ: giữ nhịp sống, bảo vệ quyền lợi

Mở rộng hoạt động ban ngày có thể ít gây chú ý hơn cụm từ chăm sóc 24 giờ, nhưng lại gắn trực tiếp với mục tiêu có một đời sống bình thường. Với người cần hỗ trợ, một lịch sinh hoạt ổn định và cơ hội gặp gỡ người khác có ý nghĩa riêng. Chăm sóc tốt không chỉ là tránh rủi ro, mà còn cần tạo điều kiện để mỗi người được tham gia những hoạt động phù hợp với khả năng và mong muốn.

Dù vậy, không nên tự diễn giải hoạt động ban ngày thành một danh sách dịch vụ đã được Hàn Quốc bảo đảm. Thông tin hiện có chỉ xác nhận định hướng mở rộng việc tham gia, chưa cho biết nội dung, số chỗ hay thời lượng tăng thêm. Khi đánh giá bước triển khai tiếp theo, cần chú ý liệu người có nhu cầu hỗ trợ cao có thực sự tiếp cận được chương trình hay vẫn gặp trở ngại vì thiếu nhân lực phù hợp.

Giám hộ công là phần khác của hệ thống hỗ trợ, không đồng nghĩa với thuê người chăm sóc sinh hoạt. Về nguyên tắc, cơ chế giám hộ liên quan đến trợ giúp hoặc đại diện pháp lý trong phạm vi được pháp luật cho phép. Với người không còn cha mẹ, những vấn đề như giấy tờ, giao dịch hay quyền lợi có thể cần sự hỗ trợ này. Tuy nhiên, bảo vệ không nên được hiểu là mặc nhiên thay thế mọi quyết định cá nhân; ý chí và nguyện vọng của người được hỗ trợ vẫn cần được tôn trọng.

Điều Việt Nam có thể nhìn từ câu chuyện Hàn Quốc

Với độc giả Việt Nam, nỗi lo của ông Jeon không xa lạ về mặt tình cảm. Trong bối cảnh gia đình thường là chỗ dựa chăm sóc gần gũi nhất, câu hỏi cha mẹ già rồi ai lo cho con rất dễ được thấu hiểu. Nhưng tình thương và sự hy sinh của người thân không tự tạo ra một phương án bền vững. Câu chuyện Hàn Quốc gợi mở cách nhìn việc chăm sóc như nhu cầu dài hạn, cần chuẩn bị trước khi gia đình rơi vào tình thế khẩn cấp.

Điểm tham khảo cho Việt Nam là phân biệt rõ ba việc: hỗ trợ sinh hoạt, tạo cơ hội tham gia cộng đồng và bảo vệ quyền lợi pháp lý. Chẳng hạn, một khoản trợ giúp tiền bạc, dù cần thiết, không tự trả lời được ai sẽ ở bên người cần hỗ trợ khi cha mẹ nhập viện. Tương tự, có nơi tiếp nhận vào ban ngày chưa chắc đã giải quyết được nhu cầu ban đêm. Đây là những câu hỏi thiết thực khi thảo luận về dịch vụ cho người khuyết tật trong nước.

Tuy nhiên, không thể lấy thông điệp này làm căn cứ kết luận Việt Nam nên sao chép mô hình Hàn Quốc. Thiết kế dịch vụ còn phụ thuộc nguồn lực, nhân sự, pháp luật và nhu cầu tại từng địa phương. Nguồn tin cũng không đề cập chương trình hợp tác Việt - Hàn hay tác động trực tiếp đến doanh nghiệp Việt Nam. Giá trị gần nhất đối với người đọc Việt là một cách đặt vấn đề: chuẩn bị tương lai cùng người khuyết tật, thay vì chỉ tìm giải pháp sau khi người chăm sóc qua đời.

Từ lời hứa đến khả năng tiếp cận thực tế

Điều cần theo dõi tiếp theo là cách các hướng hỗ trợ được chuyển thành dịch vụ mà người dân có thể sử dụng. Những thông tin quan trọng gồm điều kiện thụ hưởng, phạm vi mở rộng, nhân lực thực hiện và quy trình kết nối giữa chăm sóc, hoạt động ban ngày với giám hộ. Bản tóm tắt hiện có chưa cung cấp ngân sách, chỉ tiêu hoặc lịch triển khai, nên chưa đủ cơ sở đánh giá mức độ đáp ứng của các biện pháp.

Sự liên tục đặc biệt quan trọng trong thời điểm gia đình mất người chăm sóc chính. Người khuyết tật có thể vừa trải qua mất mát tình cảm, vừa phải thích nghi với thay đổi người hỗ trợ và môi trường sống. Về mặt chính sách, điều đó đặt ra nhu cầu chuẩn bị chuyển tiếp từ trước, thay vì chỉ xử lý hồ sơ khi biến cố đã xảy ra. Đây cũng là thước đo thực chất hơn so với việc chỉ đếm số chương trình được công bố.

Câu chuyện người cha của Peter Pan đưa một vấn đề riêng tư ra trước trách nhiệm công: cha mẹ không thể ở bên con mãi mãi, nhưng nhu cầu được chăm sóc và sống có phẩm giá thì không mất đi. Cam kết của Tổng thống Lee Jae-myung xác định hướng đi ấy. Hiệu quả cuối cùng sẽ phụ thuộc vào việc hệ thống hỗ trợ có giúp người khuyết tật giữ được nhịp sống, quan hệ xã hội và quyền lựa chọn khi chỗ dựa gia đình thay đổi hay không.

Source: Original Korean article - Trendy News Korea

Nhận xét